Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Xin hãy cho tôi một lời khuyên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
GiaPhatVN
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn
avatar

Tâm trạng : inlove
Nam
Tổng số bài gửi : 43
Age : 32
Đến từ : Tp.HCM
Châm ngôn sống : Vì một ngày mai tươi sáng, hạnh phúc và êm đềm.
Số lần được cám ơn : 2
Điểm : 29358
Ngày tham gia : 22/12/2009

Bài gửiTiêu đề: Xin hãy cho tôi một lời khuyên   Sun Jun 09, 2013 11:15 am

09h50 ngày 09/06/2013

Có lẽ tôi đã quá mệt mỏi, mất phương hướng và có lẽ tôi đã chịu đựng, cố gắng, cho chính tôi và cô ấy cơ hội quá nhiều lần. Cứ mỗi một lần tôi nói ra những suy nghĩ, trăn trở, những lo lắng trong lòng thì cô ấy lại nói: mệt mỏi và đừng than nữa, đừng nói nữa, nói có giải quyết được gì không. Nhưng sống bên nhau dù chưa cưới và đã là vợ chồng và chỉ đợi ngày cưới thì phải chia sẻ, phải nói chuyện cùng nhau để cùng nhau giải quyết vấn đề, cùng an ủi và động viên nhau và tìm ra một lối đi đúng đắn.

Tôi năm nay 28 tuổi, cô ấy 22. Chúng tôi yêu thương và tự nguyện đến với nhau, sống chung trước với nhau và cũng xác định rõ ràng là chỉ đợi khi cô ấy hoàn thành liên thông đại học thì sẽ cưới. Tôi yêu cô ấy và thương cô ấy rất nhiều, tôi yêu và thương, quan tâm tới mọi người trong gia đình cô ấy và tôi nghĩ cô ấy cảm nhận được điều này rõ nhất. Khi đến vớ nhau cũng là lúc tinh thần, sức khoẻ tôi suy sụp vì đổ vỡ trong sự nghiệp, tôi thất bại trong kinh doanh. Nhưng bằng chính tình yêu thương, sự động viên, chia sẻ, sự ủng hộ của cô ấy tôi đã vượt qua và trả được hết nợ nần trong 03 tháng và phục hồi dần được sức khoẻ của mình. Thời gian ấy tôi đã rất hạnh phúc và mãn nguyện. Tôi làm kinh doanh và trang trí nội thất. Mỗi sáng trước khi đi làm tôi đều dặn dò, dành cho cô ấy những cử chỉ âu yếm, ngọt ngào và mỗi ngày đi làm tôi đều cố gắng hoàn thành xong sớm công việc ngoài công trình để được trở về phòng với cô ấy sớm. Và khi bước về phòng cũng là một lời chào, một cử chỉ ngọt ngào và một vòng tay âu yếm tôi dành cho cô ấy. Buổi tối ngồi ôm máy tính làm việc tôi cũng luôn trò chuyện, tâm sự và chỉ dạy cho cô ấy hiểu và biết về công việc của tôi. Dù thất bại, dù không còn một đồng nào trong tay khi tôi đã mất tất cả nhưng trong tôi ý nghĩ vươn lên và bước tiếp đến thành công chưa khi nào bị lụi tàn.

Cuộc sống êm đềm diễn ra, khi ấy tôi khá bận bịu với công việc của mình nên cũng không có nhiều thời gian chia sẻ với cô ấy việc nhà nhưng việc đi chợ, phụ cô ấy lau nhà, rửa chén hay giặt rũ cũng là việc tôi luôn làm khi thấy cô ấy mệt hay bận việc học hành. Tôi làm tất cả miễn sao cô ấy được hạnh phúc, đó là điều tôi luôn xác định khi tới với cô ấy. Dù bận bịu nhưng mỗi tuần tôi đều đưa cô ấy đi xem phim 1, 2 lần và ra ngoài ăn để thay đổi không khí cũng một hai lần. Đi trước đám đông tôi không quên nắm chặt tay cô ấy để cô ấy cảm thấy ấm áp. Dù cô ấy không xinh đẹp như những người phụ nữ khác tôi từng quen nhưng với tôi cô ấy luôn là người phụ nữ đẹp nhất trong lòng mình và là người phụ nữ tôi yêu, thương, trân trọng nhất. Tôi ý thức được việc có được hạnh phúc là điều không dễ dàng, nó phụ thuộc vào sự cố gắng, sự quan tâm, chăm sóc, chia sẻ từ hai phía và còn nhiều yếu tố khác cần thiết nữa. Tôi chỉ biết là phải biết trân trọng và nâng niu những gì mình có.

Nhưng có lẽ chỉ một mình tôi cố gắng thôi chưa đủ, chỉ một mình thôi thêm nếm gia vị cho hạnh phúc đó thôi không đủ phải không các bạn? Điều gì khiến tôi nói thế? ...là một lần khi cô ấy cầm tờ khai báo tạm trú để đăng ký tạm trú cho chúng tôi ở một căn phòng mới thuê. Cô ấy không nhớ năm sinh của tôi trong khi tôi đã nói với cô ấy điều này rằng trước đây vì tôi bỏ học đi làm và sau đó quay lại đi học lại nên đã sừa giấy tờ từ 1985 thành 1986. Cảm giác trong tôi chợt buồn khi người phụ nữ tôi xác định lấy làm vợ, người phụ nữ đầu ấp tay gối bên tôi lại không nhớ năm sinh của mình. Và lúc đó tôi lại cố nhắc lại cho cô ấy thêm một lần nữa về ngày tháng năm sinh của tôi.

Vì năm ngoái tôi thua lỗ trong kinh doanh nên đã bay sạch tất cả số tiền tiết kiệm tôi dành dụm cho việc mua một mảnh đất. Nhưng không vì thế mà tôi gục ngã, không vì thế mà tôi bỏ cuộc. Càng thất bại thì ý chí đứng dậy và làm lại trong tôi càng mạnh mẽ và tôi dám đương đầu với tất cả. Vì tôi yêu, tôi thương cô ấy, vì tôi ý thức được việc ổn định nhà cửa để sau này có cuộc sống đầy đủ, ấm no, hạnh phúc hơn. Tôi động viên cô ấy hãy cùng tôi cố gắng, tôi sẽ ráng làm và dành dụm lấy một khoản tiền rồi sẽ dùng số tiền đó mở lại cửa hàng, công ty để kinh doanh. Do công việc của tôi phải ra công trình dám sát việc thi công của công nhân nên tôi mong cô ấy sẽ ở văn phòng quản lý nhân viên giúp tôi trong thời gian hai năm cô ấy đang học liên thông đại học. Nhưng đó là điều có lẽ cô ấy không muốn, cô ấy bảo cảm thấy gò bó khi không được đi ra ngoài, lúc này cô ấy chỉ phải học thứ bảy và chủ nhật nên cô ấy có thể phụ giúp tôi được. Tôi luôn ủng hộ việc học và con đường của cô ấy đi, tôi vẫn thường nói dù sau này cô ấy theo học Thạc sỹ hay Tiến sỹ thì tôi cũng luôn ủng hộ, nhưng tôi mong cô ấy ráng phụ giúp tôi một thời gian ngắn để ổn định kinh tế, sự nghiệp của hai đứa để sau này là bàn đạp cho tôi và cô ấy đi tiếp trên sự nghiệp của chúng tôi. Cô ấy đâu có biết tôi làm điều đó là cho cô ấy, cô ấy đâu có biết tôi muốn làm cho cô ấy và gia đình được tự hào, hạnh phúc và mở mày mở mặt với gia đình. Nhưng điều đó không quan trọng bằng việc tôi muốn chúng tôi có một ngôi nhà nhỏ ở thành phố này để làm nền tảng của một hạnh phúc và có một khoản tiền tiết kiệm sau này làm đám cưới, sinh con và phụ giúp bố mẹ tôi và bố mẹ cô ấy bởi cả hai gia đình đều khó khăn.

Hàng ngày tôi vẫn phải đi làm ngoài công trình rồi đi tiếp khách khi tôi nhận được hợp đồng. Về đến nhà tôi tranh thủ ôm máy tính làm bất cứ khi nào để tiết kiệm tiền quảng cáo, tiền thuê người thiết kế website. Tôi là người đàn ông không cờ bạc, không biết uống bia rượu, không lăng nhăng và tôi tuyệt đối thuỷ chung với người phụ nữ tôi xác định lấy làm vợ. Dù xung quanh tôi lúc nào cũng có nhiều người phụ nữ theo đuổi mình nhưng tôi luôn rõ ràng tất cả các mối quan hệ và cắt đứt tất cả hi vọng của họ. Đơn giản vì tôi yêu và thương cô ấy, tôi không muốn làm cô ấy phải buồn, phải suy nghĩ và bận tâm những việc khác. Sau tết tôi trở nên chăm chỉ và tích cực hơn nữa và tôi hi vọng những tích cực của tôi sẽ làm tấm gương để cô ấy ghi nhận để hiểu rằng tôi mong cô ấy biết sống tốt hơn, biết nghĩ tới cuộc sống chung và biết vun vén cho hai đưa hơn. Hằng ngày tôi vẫn đi chợ, nấu ăn, giặt đồ, lau nhà, rửa chén, đưa đón cô ấy đi học, đi làm và vẫn làm công việc của mình để duy trì cuộc sống ổn định. Là đàn ông tôi không nghĩ hay ngại ngần gì những công việc đó. Tôi chỉ nghĩ một điều rằng muốn làm vợ hạnh phúc thì hãy chia sẻ tất cả mọi thứ với cô ấy. Và như thế mới trở thành một người đàn ông chân chính và hiện đại. Tôi tâm sự điều này không phải nói quá hay khen mình nhưng sự thật là như thế và tôi tin cô ấy công nhận điều này.

Tôi cũng muốn có những ngày cuối tuần được hạnh phúc, vui vẻ bên gia đình của mình như bao người khác. Tôi cũng muốn những ngày nghỉ, ngày lễ có được những không khí ấm áp như bao người khác. Nhưng cô ấy đều phải đi học vào những ngày này. Tôi chỉ mong buổi tối bù lại cho nhau bằng những lúc thủ thỉ bên tai, những cái nắm tay siết chặt hay những lời động viên, chia sẻ. Cách đây mấy ngày gần đến sinh nhật của tôi, cô có nói ý với cô ấy về sinh nhật của tôi nhưng sự thật là cô ấy không nhớ ngày sinh của tôi cả ngày âm lẫn ngày dương. Cảm giác thất vọng và buồn xuất hiện trong ý nghĩ của tôi. Tôi thốt lên: đến sinh nhật của anh em cũng không nhớ trong khi mình sống chung với nhau hơn bảy tháng rồi, trong khi em xác định lấy anh làm chồng và em nói em yêu anh. Cô ấy nói: điều đó chẳng quan trọng, ngày sinh nhật thì làm gì, nhớ có làm gì đâu. Với cô ấy có lẽ không là gì, không quan trọng nhưng với tôi thì có chứ vì nó là gia vị của hạnh phúc, nó là sự ấm áp của một gia đình, nó làm tôi có cảm giác được quan tâm, yêu thương nhiều hơn và nó làm tôi có cảm giác tôi là người quan trọng với cô ấy, nó giúp tôi có động lực, tinh thần để vượt qua sóng gió trước mắt và làm tôi sẽ yêu, thương cô ấy nhiều hơn nữa. Thật sự, tôi không đòi hỏi gì nhiều, tôi chỉ cần cô ấy nhớ và một lời chúc hoặc là một lời mời như: anh à, hôm nay là sinh nhật của anh, chúng mình đi uống nước mía và hóng gió nhé. Tôi sẽ mỉm cười và chắc sẽ rất hạnh phúc. Hạnh phúc của tôi chỉ đơn giản thế thôi các bạn à. Không phải tôi mua sắm thứ này, thứ kia hay quan tâm tới cô ấy rồi mang ra đây kể nể với các bạn. Nhưng thật sự tôi đã từng thức trắng đêm làm để kiếm tiền mua tặng cô ấy những chiếc váy hay những bộ quần áo, giày dép và lo cho cô ấy một cuộc sống tốt, đầy đủ. Và tôi luôn kiểm tra ví tiền của cô ấy mỗi khi cô ấy ra ngoài xem có đủ không, nếu thấy ít thì tôi chẳng quên bỏ thêm tiền vào ví cho cô ấy.

Cuộc sống kinh tế của chúng tôi chưa ổn định lại vì khủng hoảng kinh tế này. Chi phí tiền nhà cửa, ăn uống, sinh hoạt cho chúng tôi mỗi tháng cũng mất mười hay mười hai triệu. Tôi động viên cô ấy mỗi ngày phụ giúp tôi hai tiếng làm việc trên máy tính thôi và để thời gian học hành, ổn định chuyện kinh tế đã rồi hãy đi làm thêm. Tôi chưa khi nào xác định bắt vợ phải làm cái này, cái kia, tôi chưa khi nào xác định bắt vợ phải đi làm kiếm tiền mang về cùng tôi lo toan cuộc sống. Nhưng mỗi tháng tôi cũng mất vài triệu tiền thuê người khác làm quảng cáo, hơn nữa tôi muốn dành nhiều thời gian cho công việc hơn. Mong cô ấy tạm phụ giúp tôi vài tháng để ổn định cuộc sống đã rồi đi làm sau cũng không muộn và cũng là để tiết kiệm tiền thuê người khác làm để tiền đó dành dụm nhưng cô ấy không chịu. Cô ấy nói như thế chẳng khác nào bị giam lỏng. Tôi không chê lương cô ấy thấp hay tôi cũng chưa khi nào dùng đồng lương cô ấy đi làm ra. Cô ấy đi làm chưa đầy một tháng và tực sự là chưa có đồng lương nào về nhà, và nếu có thì tôi cũng sẽ không dùng, không động đến nó và tôi vẫn nói với cô ấy rằng: giờ mình chưa cưới, nếu em đi làm thêm được đồng nào thì hãy dùng số tiền đó phụ giúp bố mẹ em hay phụ giúp cho em gái em ăn học. Tôi thấy việc đi làm thêm để học hỏi kinh nghiệm của cô ấy lúc này là chưa cần thiết. Tôi đã động viên khá nhiều và phân tích khá nhiều, nhưng mỗi khi nói ra tôi chỉ nhận được sự lạnh lùng, bực tức hay im lặng từ phía cô ấy. Tôi tính nếu cô ấy chịu ở nhà học và phụ giúp tôi mỗi ngày 02 tiếng thôi nhưng hiệu quả là mỗi tháng chúng tôi tiết kiệm được khoảng 06 triệu đồng tiền thuê người khác làm, hơn nữa chúng tôi được ở bên nhau, san sẻ mọi thứ. Chỉ gần một năm chúng tôi cũng tiết kiệm thêm được cả 60 triệu chứ cũng không ít và việc học của cô ấy cũng tốt hơn khi lúc này cô ấy đi làm lương một tháng có 1,5 triệu đồng. Tôi giờ đây bất lực, chán nản mọi thứ và cảm thấy cô đơn, cô quạnh và đơn thương độc mã. Tôi đắm chìm trong vô vọng, tôi không còn một chút tinh thần và động lực nào để bước tiếp và cố gắng nữa. Có quá nhiều điều về cô ấy khiến tôi phải suy nghĩ và không thể nói hết. Tôi phải làm gì và làm như thế nào đây các bạn? Các bạn hãy cho tôi lời khuyên được không?


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://truongphat-decor.com
CHUNG_VIET_8X4
Thành viên rất chi là chăm ngoan
Thành viên rất chi là chăm ngoan
avatar

Tâm trạng : happy
Nam
Tổng số bài gửi : 1037
Đến từ : BẮC GIANG
Châm ngôn sống : phai biet chap nhan su that
Số lần được cám ơn : 51
Điểm : 33158
Ngày tham gia : 24/05/2009

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 10/10
Hài hước:
70/100  (70/100)
Nội tâm:
991/1000  (991/1000)

Bài gửiTiêu đề: Re: Xin hãy cho tôi một lời khuyên   Sun Jun 09, 2013 1:52 pm

GiaphatVN à...? cậu còn nhớ tôi chứ..?lâu lắm rồi không thấy mặt ông trên dien dan nhỉ...
thật may vì ông vẫn còn sống..vẫn còn biết cố gắng để sống và hướng đến những thứ xứng đáng thuộc về ông..như tình yêu . cuộc sống , sự nghiệp...quan trọng nhất ông luôn hoạch định cho tương lai một cách tốt nhất trong khả năng của ông..
nghe nhàm chán lắm phải không ông?...cuộc sống cũng như vậy đấy có lúc hào hứng vui tươi vì đời chưa bao giờ đẹp thế...và tất nhiên không thiếu lúc buồn chán ngán vô hồn vì những gì mình làm không theo mong muốn

______________________________________________________
hôm nay bạn thế nào
nếu bạn trả lời đuọc câu hỏi này bạn đã có hạnh phúc rồi đấy
chúc mừng bạn

................................
"trong cuộc sống không có thứ gì là bất biến"

( halowin )


chung_viet_8x4
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vnthutinh.com.vn
CHUNG_VIET_8X4
Thành viên rất chi là chăm ngoan
Thành viên rất chi là chăm ngoan
avatar

Tâm trạng : happy
Nam
Tổng số bài gửi : 1037
Đến từ : BẮC GIANG
Châm ngôn sống : phai biet chap nhan su that
Số lần được cám ơn : 51
Điểm : 33158
Ngày tham gia : 24/05/2009

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 10/10
Hài hước:
70/100  (70/100)
Nội tâm:
991/1000  (991/1000)

Bài gửiTiêu đề: Re: Xin hãy cho tôi một lời khuyên   Sun Jun 09, 2013 2:27 pm

tôi thấy mình không bằng ông ở cách nghĩ thất bại chưa phải là mất hết.
thật tuyệt vời...đó là câu nói đầy sự lạc quan và tích cực nhất mà tôi thừng nghe.cảm ơn ông về điều đó ...
quay lại chuyện tình cảm của ông nhé...
tính của ông là khi đã có hậu phương rồi thì cứ ngỡ sẽ luôn vững chắc mà không chăm chút nhìn nhận quan tâm cứ dán mình vào mưu toan cuộc sống cơm áo gạo tiền của sự nghiệp.
ông có khó chịu không khi tôi nói vậy...
thế này nhé..cách đây khoảng 2năm bất cứ sự quan tâm của ai dành cho tôi thì tôi luôn nói " tôi bạn lắm không có thời gian..." mà tôi đâu hiểu được tôi cũng có từng đó thời gian như bất cứ ai 24 tiếng một ngày không hơn cũng không kém..mà cũng lạ là tại sao họ vẫn có thể dành thời gian gọi điện hỏi thăm bố mẹ hằng ngày,,gọi điện hỏi đứa bạn khoẻ không? hay gửi tin nhắn chúc mừng sinh nhật một ai đó..v.v.v họ làm dược những việc mà tôi rất muốn làm lại ko làm được..giờ thì tôi đã hiểu đó chỉ là cái cớ mà thôi..cái cớ công việc ấy ..ai chẳng có công việc..ai chẳng có gia đình.phải không ông?
nếu mình dành cho bố mẹ 5p nói chuyện điện thoại thì chắc hẳn vụ làm ăn của mình đi tong?..chẳng lẽ mình không biết nói với họ rằng bố mẹ mình rất quan trọng với mình...hay bạn lo sợ họ nói mặc kệ đó là chuyện của ông?...nếu một người ngay cả người thân của mình (chưa nói là người đẻ ra mình) mà cũng không biết trân trọng thì liệu có đáng hợp tác làm ăn?..họ có trân trọng mối hợp tác của mình..
_với người ông nói là vợ của ông ấy...cô ấy có cái quyền là cần sự yêu thương của ông, sự chăm sóc của ông dành cho cô ấy...ông cũng muốn thế mà..và ai cũng muốn thế..đó là tâm lý chung của CON NGƯỜI mà... phải không?dằng này ông tối ngày dán mình với công việc luôn thủ cho mình cái ý nghĩa chán ngắt là "tất cả vì cuộc sống của chúng ta sau này" nếu cuộc sống sau này không vun đắp ngay từ ngày....hôm...nay . thì..liệu.. ngày... mai... có... hp..? ..
như ông chia sẻ thì tôi thấy ông cũng đã có vun đắp rồi..7đ cho việc đó.vậy tại sao ông lại bế tắc lại còn mệt mỏi thế... ông lại nghĩ tới cô ấy...nguyên nhân từ cồ ấy mà ra hay sao?...không hẳn..mà là từ chính ông cả... ông đừng khó chịu nhé...từ chính ông vì ông hy vọng vào cô ấy quá nhiều, chỉ biết mong muốn cô ấy như ông mong muốn luôn là cánh tay trái đắc lực cho ông trong công việc và cuộc sống...đó là một sai lầm...vì cô ấy là cô ấy...là cô ấy từ khi cô ấy sinh ra...chứ không thể là một phiên bản khác ở trong đầu ông được.
nếu.....
nếu như ông là một người khéo léo ông chỉ cần nhẹ nhàng chân thành cởi mở nói với cô ấy..."cảm ơn em đã cùng anh vượt qua bao khó khăn.và không quản sự hờ hững của anh với em mà vẫn luôn bên anh ủng hộ anh..thực sự anh chỉ mong em hãy dành ra 1.5 tiếng mỗi ngày để giải quyết cho rứt điểm công việc còn tồn đọng được không em..anh cần câu trả lời của em ngay để anh còn xắp xếp. được không em...." hãy sẵn sàng..nếu nhận được câu trả làoi là không...thì hãy biết nói "cảm ơn em anh sẽ cố gắng..." nếu cô ấy yêu thương bạn thật sự thì khi bạn nói như vậy chỉ e bạn không có đủ việc cho cô ấy.


______________________________________________________
hôm nay bạn thế nào
nếu bạn trả lời đuọc câu hỏi này bạn đã có hạnh phúc rồi đấy
chúc mừng bạn

................................
"trong cuộc sống không có thứ gì là bất biến"

( halowin )


chung_viet_8x4
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vnthutinh.com.vn
GiaPhatVN
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn
avatar

Tâm trạng : inlove
Nam
Tổng số bài gửi : 43
Age : 32
Đến từ : Tp.HCM
Châm ngôn sống : Vì một ngày mai tươi sáng, hạnh phúc và êm đềm.
Số lần được cám ơn : 2
Điểm : 29358
Ngày tham gia : 22/12/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Xin hãy cho tôi một lời khuyên   Sun Jun 09, 2013 3:11 pm

Cảm ơn Việt Chung vì đóng góp ý kiến. Cậu hiểu sai nội dung rồi. Cậu đọc kỹ nhé, và từ từ cảm nhận. Tớ cảm ơn vì sự thẳng thắn nhưng cậu ko hiểu vấn đề.

Tớ nhớ cậu, vì diễn đàn này là nơi tớ vẫn ghé khi tớ buồn. Nhưng khuyên cậu 1 lời chân thành. Hãy hiểu kỹ vấn đề trước.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://truongphat-decor.com
nguyentuyen
Điều hành cao cấp
Điều hành cao cấp
avatar

Tâm trạng : cool
Nữ
Tổng số bài gửi : 849
Age : 28
Đến từ : Long An
Châm ngôn sống : vượt qua thử thách!
Số lần được cám ơn : 73
Điểm : 23273
Ngày tham gia : 09/12/2011

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 10/10
Hài hước:
0/0  (0/0)
Nội tâm:
0/0  (0/0)

Bài gửiTiêu đề: Re: Xin hãy cho tôi một lời khuyên   Sun Jun 09, 2013 7:35 pm

Thật ra khi đọc lời tâm sự của bạn, mình hiểu bạn đang thật sự rất buồn. Cuộc sống với bao bon chen, ai cũng cần những giây phút thật sự được sống.
Bạn là một người chồng tốt đấy, bạn đã nghĩ được những điều mà bất cứ ai trong tình yêu điều mong mỏi đó là sự chia sẻ, động viên nhau. Chỉ những cử chỉ, sự quan tâm nhỏ nhoi thôi cũng là một động lực khiến một người chồng có thể cố gắng bươn chảy lo cho gia đình.
Thật ra trong tình yêu ngoài sự chia sẻ còn một điều quan trong đó là hãy bỏ qua. Thật ra cô ấy không nhớ đến sinh nhật của bạn đó là một thiếu sót lớn. Cô ấy thật sự không đúng. Vì khi chỉ là người yêu thôi, thì bất cứ cô gái nào cũng phải nhớ đến ngày sinh nhật ấy, đơn giản chỉ để gửi những lời chúc chân thành đến người mà mình yêu thương.
Bạn có tin là từ hôm nay trở đi cô ấy sẽ nhớ mãi ngày sinh nhật của bạn không? Mình biết bạn đang nghĩ, đang trăn trở về người bạn yêu thương. Và người sẽ sống với bạn suốt đời. Bạn hãy nghĩ có lẽ đây là giai đoạn quan trọng. Bạn đã cố gắng và hãy tiếp tục cố gắng vì tình yêu này của bạn. Mình nghĩ dần cô ấy sẽ thay đổi. Vì một người phụ nữ hạnh phúc chỉ khi có một người chồng biết yêu thương và biết lo cho gia đình. hãy vượt qua giai đoạn này bạn nhé!
Hì. Một lời chúc sinh nhật hơi muộn nhưng mình vẫn muốn chúc Bạn sẽ luôn thành công, và hạnh phúc. Chúc bạn và người yêu của bạn sẽ thấu hiểu nhau và vượt qua giai đoạn thử thách này!

______________________________________________________
Cuộc sống ko bao giờ là bế tắc thật sự hay có khái niệm mất tất cả
một khi bạn còn có niềm tin.
sunny
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ngocnhi_264
Thành viên chăm chỉ
Thành viên chăm chỉ
avatar

Tâm trạng : lonely
Nữ
Tổng số bài gửi : 910
Age : 22
Đến từ : dong nai
Châm ngôn sống : đừng bỏ qua khi mọi thứ vẫn còn có thể...---->sống là để hiểu bik''''...'''
Số lần được cám ơn : 19
Điểm : 21585
Ngày tham gia : 30/04/2012

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 10/10
Hài hước:
9/10  (9/10)
Nội tâm:
10/10  (10/10)

Bài gửiTiêu đề: Re: Xin hãy cho tôi một lời khuyên   Mon Jun 10, 2013 12:07 am

ai cũng có những suy nghĩ riêng khi đọc bài tâm sự của anh...
ừ thì đôi lúc mình đặt hi vọng vào 1 ai đó quá nhiều thì sẽ thất vọng thật nhiều ờ đây sẽ có những bên tiêu cực và tích cực khác nhau...
không ai nói anh yêu thương chị ấy, qun tâm chăm sóc và chia sẽ với chị ấy là sai là quá gò bó cả... vì trên thực tế anh vẫn luôn tạo cho chị ấy những khoảng trời riêng của nhau...
khi yêu người ta cần thứ gọi là chia sẽ... yêu thương tha thứ chân thành, vị tha và sự cảm thông ...
N nghĩ anh đã đạt được điều đó... nhưng cách thể hiện lại quá khác...
anh cần chị ấy phụ anh 1 ngày 2 tiếng 1 mặt là giúp cho 2 người sau này có 1 khoảng tiền tiết kiệm.. mặt khác lại muốn ở bên chị ấy nhiều hơn... nhưng....
em nói nhưng nhé... ém là chị ấy em cũng sẽ làm như chị ấy là không giúp anh mà tự đi làm kiếm tiền
1 mặt có thể tiếp xúc với bên ngoài mở mang đc đầu óc và cách xử lí giao tiép... mặt khác cũng có thể kei6m1 đc tiền từ chính khả năng của mình...
anh phải suy nghĩ rằng gần nhau qu1 nhiều chưa phải là điều tốt điều đó có thể gây ra sự nhàm chán... anh đã quá đa7t5 nặng vấn đề này lên vai chị ấy em co cảm giác như anh đang ép buộc chị ấy làm theo ý anh chứ không cho chị ấy lựa chon...
anh thử nghĩ đi khi anh bị ai đó ràng buộc và phải làm theo ý anh anh có cảm giác gì...
anh không thấy như z nhưng người ngoài cuộc thấy rõ ...
em nghĩ anh nên tôn trọng ý kiến của chị ấy cái gì cứng quá sẽ đỗ vỡ sớm
còn nữa chị ấy không nhớ ngày sinh của anh là lỗi của chị ấy nhưng anh thữ hói chị ấy coi chị ấy có nhớ ngày sinh cả ba mẹ không
người quan trọng cũng không kém như anh...
nếu như chị ấy không nhớ cả ngày sinh nhật của ba mẹ thì điều này có thể thông cảm.... anh nên suy nghĩ theo hướng tích cực hơn là tiêu cực..
em không có ý trách móc anh nhưng anh cứ giữ khư khư suy nghĩ của mình đó là anh quá bảo thủ... anh thấy z không... đôi lúc cần nghĩ thoáng hơn nếu như tính tình chị ấy đã như thế thì không nên trách hay buồn hỉu nhau vẫn tốt hơn... thôi em không nói nữa câu cuối em muốn gửi tới anh đó là cái gì quá cứng sẽ dễ vỡ đừng để sau này phải hối hận.... rất nhiều người ngày mai hôm nay chia tay là chuyện bình thường mà.... nhưng điều quan trọng CHIA TAY RỒI SẼ RA SAO......
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
haclong137
Thành viên rất chi là chăm ngoan
Thành viên rất chi là chăm ngoan
avatar

Tâm trạng : tired
Nam
Tổng số bài gửi : 1811
Age : 29
Đến từ : trái đất vuông
Châm ngôn sống : Tự Do Thật Sự là hạnh Phúc của con người
Số lần được cám ơn : 52
Điểm : 30127
Ngày tham gia : 13/06/2010

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 0/10
Hài hước:
0/10  (0/10)
Nội tâm:
0/10  (0/10)

Bài gửiTiêu đề: Re: Xin hãy cho tôi một lời khuyên   Mon Jun 10, 2013 11:30 pm

theo em,
bí quyết của hạnh phúc lứa đôi là sự nhường nhịn trên cơ sở hiểu và tôn trọng nhau.nói dễ mà làm cực kỳ khó khăn, nhưng càng khó khăn thì càng đáng làm, vì phần thưởng là cái mà người ta theo đuổi cả đời- hạnh phúc.

mọi phụ nữ đều có sẵn trong mình tố chất " phụ nữ", họ muốn sự quản lý về kinh tế ^^! ( hơi lộ liễu khi nói cái này)
và một vài kiểu phụ nữ muốn mình cũng đóng góp vào kinh tế gia đình theo sự bình đẳng, có thể là để khẳng định với ai đó ( chồng chẳng hạn) vai trò của mình.( điều này đôi khi làm cánh đàn ông mất đi lý tưởng sống che chở , đùm bọc người mình yêu ) - theo em, anh có thể đang trong trường hợp này, cái bóng của anh to quá, làm người ta thấy hơi ngột ngạt. cách gỡ có thể là nâng vai trò của người ta lên bằng cách tôn trọng chân tình cái hướng người ta đang theo đuổi, ( khó đấy, nhưng cố gắng được), đó là ta đang tôn trọng và rồi sẽ được tôn trọng.

nói qua nói lại, theo em, thời gian thật sự là một thứ hay nhất. nếu anh giaphatVN " biết cách" chia sẽ tâm tư mình theo kiểu " khéo léo" một chút, tình hình sẽ tốt dần. thứ quan trọng nhất vẫn là chọn thời gian, không gian thích hợp, từ từ mới thấy kết quả,không một hai ngày mà biến chuyển được đâu.

Thật sự nếu 2 người sống chung với nhau mà mỗi người 1 chí hướng hay 1 cách làm kinh tế không chung thì c sống sẽ rất chán nản, dễ buông xuôi lắm, vì lúc đó, ai cũng phải một mình tự đối mặt với những mệt mỏi , gian nan trong công việc của riêng mình, cái gọi là " chung sống" hay " hạnh phúc" dần mờ nhạt, đôi khi cứ như thấy được cái mặt trái "đáng ghét" của người mình đã yêu thương hêt mực, khó chịu lắm, và khi quay lại với công việc, thấy chán nản hơn, và tự đặt ra câu hỏi đại loại kiểu" mình cố gắng nữa để được gì?,...thế này cứ như mình đang sống một mình vậy,...hay theo kiểu hơi hối hận : " có phải quyết định chung sống đến với mình quá sớm không ?...vv..và vv."

nên cố lên anh nhé, đừng nản chí, cố gắng hiểu tâm lý hơn, rộng lượng hơn, khi cần thiết dẹp bỏ lòng tự tôn của người đàn ông thì đừng ngần ngại ,chia sẽ tất cả và tìm hướng chung và anh sẽ thấy có thêm điều tốt đẹp trong cuộc sống của 2 người.( khi chia sẽ, cứ nói thẳng vấn đề theo cách của con tim, không né tránh những hậu quả xấu nhất, thẳng thắn( bản lĩnh đàn ông hay không là lúc này)).

còn nếu không được nữa thì chịu, cầm lên được thì nên bỏ xuống được.( cái này nói hậu thôi, chứ tình hình của anh hầu như là phổ biến trong xã hội hiện nay( vì người ta hay chiến tranh lạnh, chiến tranh kinh tế với nhau nên chẳng ai ngoài họ ra biết cả), nó cứ như là cánh cửa đầu tiên bước vào c sống lứa đôi vậy đó, qua được thì mới thực sự gọi là chung sống.

vì "con gái" và "phụ nữ" có nhiều điểm khác nhau nữa . ^^! làm quen và chấp nhận nếu vẫn còn yêu người ta, và cũng đừng luôn luôn cho rằng cách nghĩ cách làm của mình là đúng.

em tuổi nhỏ, chỉ nhìn - hiểu được đến đó, cũng như các bạn ở các bài trên, có lời khuyên chân thành cho anh.( dù sao người ngoài thường sáng hơn người trong), có gì không đúng,anh đừng để tâm nhé.

chúc anh được người bạn đời của mình hiểu và san sẽ công việc, tình yêu, sự tin tưởng và hạnh phúc sau này.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Hoa không hương
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn
avatar

Tâm trạng : cool
Nữ
Tổng số bài gửi : 106
Age : 27
Đến từ : Hà nội
Châm ngôn sống : Sống như chưa từng sống
Số lần được cám ơn : 20
Điểm : 16830
Ngày tham gia : 24/05/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: Xin hãy cho tôi một lời khuyên   Thu Jun 13, 2013 10:15 am

Em đã đọc rất kỹ tâm sự của anh Giaphat và những góp ý của các bạn, em thích nhất những phân tích của anh Haclong, em tuy là con gái nhưng em đã nhìn nhận đủ ý như anh haclong, em thấy quan điểm của bạn Nhi có gì đó máy móc sách vở, khi mình đã sống chung và xác định được mục đích làm việc của người chồng tương lai thì mình cũng nên vì người đó và vì hạnh phúc sau này chứ ko nên nghĩ mình có cách làm kiếm tiền của mình còn bỏ mặc người chồng của mình đang bộn bề với công việc và phải thuê người
Ngày sinh nhật của người mình yêu cũng k nhớ thì cũng chẳng nên nói nhiều về việc này nữa nếu còn yêu thì hãy chấp nhận tính lơ đãng của người ấy , nhưng có lẽ trên thế gian này ko có nhiều người như bạn gái anh giaphat,
Rất thích quan điểm của anh haclong, em mong sẽ có ngày dc trò chuyên cùng anh haclong để mở mang thêm tầm hiểu biết
Chúc anh giạphat sẽ bước qua giai đoạn khủng hoảng tinh thần này
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
haclong137
Thành viên rất chi là chăm ngoan
Thành viên rất chi là chăm ngoan
avatar

Tâm trạng : tired
Nam
Tổng số bài gửi : 1811
Age : 29
Đến từ : trái đất vuông
Châm ngôn sống : Tự Do Thật Sự là hạnh Phúc của con người
Số lần được cám ơn : 52
Điểm : 30127
Ngày tham gia : 13/06/2010

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 0/10
Hài hước:
0/10  (0/10)
Nội tâm:
0/10  (0/10)

Bài gửiTiêu đề: Re: Xin hãy cho tôi một lời khuyên   Fri Jun 14, 2013 12:03 am

nở hết mũi rồi =.=!

hanh hận quá, nhầm, hân hạnh quá :) cũng hy vọng đc truyện trò với em.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Tomcute
Thành viên mới
Thành viên mới
avatar

Tâm trạng : cool
Nữ
Tổng số bài gửi : 1
Age : 33
Đến từ : Việt Nam
Châm ngôn sống : Tự tin chinh phục những chân trời mới
Số lần được cám ơn : 0
Điểm : 14061
Ngày tham gia : 11/02/2014

Bài gửiTiêu đề: thử xem có hợp tuổi nhau không,,,,,   Thu Feb 13, 2014 5:17 pm

hihi, mọi người thử xem hai người yêu nhau có hợp nhau không nè,
mình thấy tuvisomenh có ứng dụng tra cứu Xem có hợp tuổi nhau không. Mọi người thử xem xem!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Xin hãy cho tôi một lời khuyên   

Về Đầu Trang Go down
 

Xin hãy cho tôi một lời khuyên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» Những Giai Thoại về Các Vị Tam Nguyên
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Giao lưu :: Tâm sự- Gỡ rối-